Phát hiện chồng ngoại tình vì lý do vợ vừa mập vừa xấu

Thám tử theo dõi ngoại tình - Tôi chia sẻ câu chuyện chồng ngoại tình lên đây, rất mong nhận được mọi người góp ý. Tôi và Vương - chồng tội, yêu nhau từ khi tôi đang là sinh viên, Vương hơn tôi 5 tuổi, đã đi làm, lúc đó tôi cũng xinh xắn, bụ bẫm, trắng trẻo, còn anh đẹp trai, cao to phong độ. Ai cũng khen chúng tôi đẹp đôi.


Vương rất cưng nựng, chiều chuộng tôi, lúc cưới về tôi đã có bầu 2 tháng, chính vì thế Vương bảo tôi nghỉ ở nhà luôn, không cần đi làm nữa, tôi nghe lời anh, hơn nữa cũng muốn chăm con tốt hơn nên chỉ ở nhà lo nội trợ. 9 tháng bầu bí, tôi tăng gần 20 cân, lúc lên bàn đẻ, cả mẹ cả con cũng ngót nghét 75 cân.

Thế rồi khi con đầu được 1 năm thì tôi lại có bầu, sau lần bầu bí nữa, cân nặng của tôi lúc nào cũng ở ngưỡng trên dưới 70 kg, làm cách nào cũng không giảm được. Nhìn tôi lúc ấy, thật sự không ai nhận ra nữa, vừa béo vừa già, lôi thôi luộm thuộm.

Xem bài:

Thám tử theo dõi ngoại tình


Bản thân tôi chủ quan, không bao giờ nghĩ Vương chán hay ong ve bên ngoài, vì nghĩ vợ chồng với nhau, bao nhiêu ân tình, lại con cái, tôi có thành thế này cũng là vì anh vì con. Thế nhưng tôi không nhận ra rằng, tôi đã quá sai lầm khi để mình tuột dốc như thế. Tôi ở nhà nhiều thành ra ngại đi làm, ngại giao tiếp, tự mình làm mình tụt lùi đi. Vương đi làm không phải ít tiền, anh cũng đưa tôi gần hết lương, nhưng thú thật tôi cứ ở nhà chi tiêu lung tung, lại con cái, thành ra vẫn bí bách, tiền vào bao nhiêu, hết bấy nhiêu.



Thế rồi khi con lớn 3 tuổi, con bé 2 tuổi, tôi phát hiện Vương có bồ, không ai xa lạ mà chính là con bé làm cùng công ty, mỗi khi đến nhà vẫn chị chị em em ngọt xớt với tôi. Tôi tìm hiểu, Vương không những tỏ ra ăn năn còn chơi bài ngửa với tôi. Vương nói thẳng anh chán vợ rồi, ở bên nhân tình mới cảm nhận được tình yêu thật sự, còn sống với tôi giờ chỉ như trách nhiệm. Tôi sững sờ khi nghe Vương nói. Nhìn lại bản thân mình, tôi ân hận avô cùng, tại sao tôi lại biến bản thân thành một người như vậy, có phải là tôi sai rồi không, tôi nên làm sao đây?

Thám tử theo dõi ngoại tình Kỳ Phát đã thay đổi tên nhân vật.


Xem thêm bài:

Thám tử tư kể chuyện ông chồng sập bẫy tình vì ham “mật ngọt”

Thám tử điều tra theo dõi ngoại tình - Ngày tôi mới chuyển đến công ty, ai cũng làm mặt lạnh giữ khoảng cách, chỉ có Kim là ôn tồn cởi mở chủ động giúp đỡ tôi. Ở môi trường mới mà gặp được một người như Kim là quý lắm. Kim không đẹp nhưng khéo ăn khéo nói. Khéo quá đôi khi là giả tạo. Khéo quá lại khiến người khác khó sống vì không biết ngoài miệng mỉm cười nhưng tâm địa thực ra đang toan tính điều chi. Là người ta nói với tôi vậy, chứ tôi thì càng tiếp xúc càng chết mê chết mệt cái giọng nói ngọt lịm của Kim.


Mà đúng là Kim khéo thật, Kim khéo với từ đứa con nít trở đi. Chẳng bao giờ Kim to tiếng với ai, cáu kỉnh với người nào. Mỗi lúc có ai móc mỉa cạnh khóe hay có buồn bực điều gì tôi thấy Kim chỉ im lặng và nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi trông rất thương. Tôi nghĩ ai lấy Kim thì không sợ xích mích mẹ chồng nàng dâu, không sợ vợ chồng om sòm cãi vã.

Kim bảo Kim đã từng yêu và từng tổn thương đến mức không còn muốn tiến đến với bất cứ người đàn ông nào. Thỉnh thoảng Kim than thở với tôi nhà không có đàn ông đúng là rất bất tiện: Bóng điện hỏng cũng không biết cách thay, dây điện đứt không biết cách nối. Cái gì hỏng hóc cũng phải gọi thợ rất phiền hà bởi đôi lần cậy nhờ chồng hàng xóm bị nói mát nói mẻ. 

Xem bài:

Thám tử điều tra ngoại tình


Tôi thương Kim, cẩn thận dặn dò: Từ giờ nhà hỏng hóc gì cô cứ bảo tôi, là anh em đồng nghiệp với nhau cô đừng ngại. Vậy là từ đó tôi trở thành khách của nhà Kim, giúp Kim thì ít mà ăn cơm nhà Kim thì nhiều. Thực ra thì tôi rất ngại nhưng Kim khéo lắm, Kim nói cuối buổi tan giờ còn khiến tôi phiền hà bận tâm, ăn một bữa cơm coi như lời cảm ơn, có thế lần sau Kim nhờ Kim không ngại. Dần dần rồi thấy ăn cơm với Kim cũng vui. Kim hay kể chuyện, những câu chuyện cười khiến bữa cơm cứ trôi vèo.

Tôi có vợ rồi, có hai cậu con trai rồi. Gia đình không quá hạnh phúc nhưng cũng không phải là không hạnh phúc. Với bất cứ người đàn ông đã có vợ nào đều thấy, hôn nhân thực sự không phải là thiên đường. Nhất là khi đã quen với tiếng con khóc, tiếng vợ cằn nhằn và vô vàn mối bận tâm. Nhưng nó là như thế, như xưa nay vẫn thế, tôi chẳng có lý do gì để chán hay kêu ca.

Nhưng từ ngày quen Kim, tôi nhận ra vợ mình xấu tính. Cô ấy hay cằn nhằn từ những chuyện nhỏ, hay quát tháo với con dù sự thật là cô ấy chỉ cần nhắc nhở là được. Những bữa cơm gia đình mới thực sự là một cuộc hội nghị bàn tròn. Bởi vì có lẽ đó là cơ hội họp mặt đầy đủ nhất để vợ tôi dặn dò, nhắc nhở, phê bình các con từ chuyện học hành đến bạn bè. Rồi cô ấy nhắc tôi về chuyện nhà nội nhà ngoại, chuyện chi tiêu, tiết kiệm. 

Bữa cơm rất ít khi có tiếng cười đùa. Lũ trẻ vội vàng ăn cho xong bữa để chạy về phòng làm việc riêng. Tôi mà ăn chậm cô ấy cũng giục ăn nhanh để còn dọn dẹp, giặt giũ. Vậy nên tôi hay nhớ những bữa ăn cơm với Kim, ít lắm nhưng vui. Bữa cơm lúc nào cũng nhẹ nhàng, chỉ có những câu chuyện Kim thủ thỉ kể, và tiếng Kim cười.

Đồng nghiệp thấy tôi thân thiết với Kim liền ghé tai thủ thỉ: “Cô ấy ngoài cái khéo mồm ra thì chẳng được điểm gì hay. Ông mới đến không biết đấy thôi, cẩn thận coi chừng mật ngọt chết ruồi”. Tôi vờ gật đầu hiểu ý, cùng lúc nhớ lại đôi lần Kim khóc với tôi bảo nhiều người hay đặt điều nói xấu Kim này nọ dù Kim đã cố gắng để không mất lòng ai. Vậy nên tôi càng thương Kim hơn, là do Kim hiền lành quá.

Tôi bảo Kim tuổi cũng đã nhiều để tính đến chuyện tìm một người mà nương tựa rồi. Nhưng Kim bảo Kim không đẹp, không giàu nên chẳng ai để ý. Với lại Kim đã từng đau khổ vì đàn ông, đã mất hết niềm tin vào tình yêu chân thành. Kim khen vợ tôi tốt số có được người chồng như tôi. Kim than thở phận mình hẩm hiu lận đận. Kim dựa đầu vào vai tôi, và tôi chẳng hiểu sao cứ ngồi yên mặc dù biết bàn tay Kim đang luồn vào lưng áo xoa xoa êm dịu.


Kim nghỉ ốm đã hai hôm. Tôi đến thăm, Kim sà vào lòng tôi khóc. Tôi chưa kịp hỏi han đã chết sững khi thấy Kim chìa ra trước mặt tờ giấy khám thai. Kim bảo đứa bé này Kim nhất định không thể bỏ và tôi phải có trách nhiệm với đứa trẻ. Một là tôi bỏ vợ về sống với Kim. Hai là Kim chịu thiệt thòi làm người trong bóng tối, không tiết lộ bí mật này để giữ gìn hạnh phúc cho gia đình tôi nhưng tôi phải thường xuyên thăm nom mẹ con Kim, chu cấp cho đứa bé đầy đủ. 

Kim nói rõ ràng rành rọt nhưng tôi nhất thời cứ tưởng mình đang mê sảng. Hai điều kiện Kim đưa ra, điều nào tôi cũng không muốn lựa chọn. Tôi muốn cả đời chỉ có một lối đi về, nhưng trong phút yếu lòng đã lạc chân sang lối khác. Chỉ nghĩ là vờn ong đuổi bướm một chút cũng chẳng sao, đâu hay mình đã bị bướm ong dẫn dụ. Người ta nói đúng lắm, miếng pho-mát cho không chỉ có trong bẫy chuột mà thôi. Tôi phải làm gì để thoát khỏi Kim bây giờ?

Xem thêm bài của Thám tử điều tra ngoại tình:


Thám tử điều tra kể chuyện vợ bắt ngoại tình nhờ tin nhắn của chồng

“Vợ đỡ nhức đầu chưa?”, Kiên gửi tin nhắn cho vợ, ân cần hỏi thăm. Phía ô cửa sổ chat bên này với cô nhân tình, anh lại ngoặt sang gõ gõ: “Ăn trưa một mình buồn quá! Ước gì đã tan làm rồi để anh về đón em la cà phố xá!”. Xong xuôi, Kiên mỉm cười ra điều hài lòng vô cùng, cảm thấy mình lúc nào cũng ăm ắp tình yêu, thật khoan khoái dễ chịu xiết bao.


Vợ anh tên Yến, ở Hà Nội, còn nhân tình tên Ngân, ở Hải Phòng. Hải Phòng cũng là nơi anh công tác đã mấy năm nay. Cứ hai tuần một lần Kiên sẽ về thăm vợ con và đều đặn những ngày còn lại trong tuần, anh ghé về căn nhà nhỏ của nàng mèo con lúc nào cũng chực chờ anh về để lao vào lòng nũng nịu. Tiền lương 30 triệu một tháng anh chia đều cho hai bên, chỉ giữ lại một ít cho mình. Anh thấy chẳng vấn đề gì với cuộc sống như vậy cả.

Xem bài:

Thuê thám tử theo dõi chồng


Ngày nào Kiên cũng nói chuyện với Yến qua facebook vào buổi trưa và bảo vợ rằng tối đi làm về mệt, anh thường đi ngủ sớm. Hai bên chiến tuyến chẳng ai hay được trái tim anh có nhiều ngăn đến thế, nên phía nào cũng dâng trọn hết thảy cảm xúc và sự tin tưởng dành cho người đàn ông tên Kiên ấy. Chuyện sẽ vẫn cứ êm đẹp như 2 năm nay vẫn vậy, nếu không có một buổi trưa…

Tự dưng Kiên lại nổi hứng nịnh nọt cô nhân tình bằng những lời yêu thương trong lúc đang song song nhắn tin hỏi thăm vợ. Vợ đáp lời: “Em đỡ rồi. Anh hôm nay có bận không?”, Kiên đọc qua loa, chat lại: “Công việc thì lúc nào cũng vậy, bận tối mắt tối mũi”. Còn ở phía bên này, khi nhận được lời ỡm ờ của Ngân: “Thì về đây luôn với em một lát rồi lại đi làm tiếp!”. Nghe nhân tình bé nhỏ nói vậy, mắt anh Kiên sáng lên, gõ ngay: “Ừ hay về làm một “nháy” rồi kệ xừ công việc nhỉ?”.

Anh đang tính thu xếp, nghĩ lý do xin sếp lát đến muộn để về ôm ấp cô bồ khoảng 30 phút thì há hốc miệng khi nhận được tin nhắn mới từ vợ: “Anh có nhắn nhầm cho ai không? Nháy gì???”. Anh mới tá hỏa phát hiện ra facebook dường như bị lỗi làm sao mà khi anh nhắn tin cho Ngân, lại nhảy nhầm sang phần của Yến. Anh vội vàng chữa cháy: “À, là anh chỉ ước vậy thôi. Nhớ vợ quá mà!”.


Chút lỗi nhỏ khiến Kiên cũng mất hứng, đành hẹn nhân tình tối về sẽ bù đắp sau. Còn anh ở lại công ty để chat nốt không vợ lại nghi ngờ. Nhưng Kiên đâu biết, vợ anh thời gian này vốn nghe các chị em đồng nghiệp xì xầm nhiều, kiểu như: “Mày cứ tin tưởng chồng cho lắm rồi mất chồng khi nào không hay đấy!” thì đã gờn gợn suy nghĩ. Nay đọc được tin nhắn lạ của chồng nữa thì lại thật đáng nghi ngờ…

Cuối tuần chồng không về, chị Yến quyết định gửi con cho nhà hàng xóm rồi bắt xe xuống tận Hải Phòng tìm chồng. Chị bí mật không để cho ai biết, nghĩ rằng nếu tìm được chồng mà không có gì khả nghi thì cứ coi như đó là một món quà bất ngờ khi đến thăm anh. Còn ngược lại, sự thật có như thế nào chị cũng chấp nhận, thà biết cho rõ rồi chịu đau khổ còn hơn cứ dằn vặt mình mãi. Tin chồng bao nhiêu năm rồi, nhưng niềm tin ấy chị sợ lại trở nên mù quáng mất.

8h tối thứ Bảy, chị Yến gõ cửa phòng trọ ở địa chỉ mà chồng từng cung cấp cho mình. Nhưng ra mở cửa đón chị là một gương mặt lạ hoắc, ngạc nhiên hỏi: “Chị tìm ai?”. Chị Yến lắp bắp nói ra tên của chồng mình, thì nhận được câu trả lời: “À, anh Kiên trước trọ ở đây nhưng đã chuyển đi lâu lắm rồi mà! Em chỉ nghe nói là anh ấy chuyển đi đến sống cùng vợ ở số 40 đường Ngô Quyền hay sao đấy!”.

Chị Yến chết điếng. Chị cố gắng giữ bình tĩnh, ra ngồi tạm ghế đá, gọi điện cho chồng, sau một hồi tút dài là những câu nói cực kỳ hồn nhiên: “Vợ à, em gọi anh có việc gì không?” rồi lại: “Anh đương nhiên là đang ở phòng rồi!”, “Phòng của anh ở đâu à? Em hỏi thế làm gì? Anh từng cho em địa chỉ rồi đấy!”. Chị Yến cúp máy. Chị thấy tim mình đập loạn nhịp trong lồng ngực. Chị bắt đầu thấy sợ, sợ phải đối mặt với sự thật…


Xem thêm bài từ thám tử tư chuyên nghiệp:


Nhưng rồi chị vẫn phải cố gắng bóc trần tất cả. Chị nhấc điện thoại, nói ngắn gọn với chồng: “Em đang đứng ở số 40 đường Ngô Quyền. Em biết hết tất cả rồi. Anh chỉ cần ra đây thôi, dắt luôn cô ấy ra rồi mình nói một lần cho xong!”.

Khoảng 5 phút sau, chị Yến sững sờ khi nhìn thấy chồng dắt tay một cô gái khác ra đứng trước mình.

Thì ra, đây chính là sự thật mà chị sợ hãi bao lâu nay. Nhưng sao nó chẳng hề ghê gớm như chị tưởng tượng nhỉ? Chị không đau, chỉ thấy khóe mắt cay cay và lòng mình quặn thắt khi quay lưng bước đi thôi. Người ta bội bạc như vậy rồi, nhưng vẫn còn một người cần chị. Chị vừa khóc, vừa chạy thật nhanh để về với cô con gái nhỏ của mình…

Thám tử điều tra theo dõi ngoại tình đã thay đổi tên nhân vật

Thám tử điều tra ngoại tình kể chuyện người đàn ông bắt cá hai tay

Kiểm có vẻ ngoài đẹp trai và thời sinh viên anh chỉ chung tình với cô bạn gái là Ngọc. Hồi ấy cả hai thường hay hẹn nhau nơi góc công viên hoặc cùng đến các thư viện để học. Tình yêu thuở ấy trong sáng lắm, quen nhau vài năm nhưng vẫn chưa đi quá giới hạn. Hai đứa tính ra trường vài năm, khi công việc ổn định rồi sẽ cưới nhau.

Nhưng khi Kiểm ra trường, đi làm ở một công ty nọ thì lại lọt vào mắt xanh của một đàn chị đi trước, lớn hơn anh 2 tuổi. Chị tên Liên, ngoại hình cũng khá nhưng vẫn chưa chịu yêu ai, lúc nào cũng mơ mộng ảo tưởng chờ tình yêu đích thực như trong phim. Ngay từ lần gặp Kiểm đầu tiên, Liên đã thấy rung động và nhất quyết phải tấn công cậu em cho bằng được dù biết người ta đã có người yêu.


Liên dành cho Kiểm sự quan tâm đặc biệt trong những lần đi chơi, ăn uống hay tụ tập cùng công ty. Một lần, khi tất cả mọi người đều đã về sau buổi tối hát karaoke, Liên đứng lại gần Kiểm giả vờ say: 'Hôm nay có vẻ như Liên uống nhiều quá rồi, đau đầu quá. Kiểm có thể đưa Liên về nhà được không?'. Kiểm chẳng nỡ chối từ, khi ở bên cạnh một người con gái mong manh như Liên thì cũng nổi hứng muốn che chở.

Xem bài:

Thám tử điều tra theo dõi ngoại tình


Kiểm dìu Liên về đến cửa phòng, định quay đi, thì Liên níu tay Kiểm lại. Chuyện gì đến cũng đến. Đó là lần đầu tiên của Kiểm, một chàng trai 22 tuổi. Và Liên đã mang đến cho Kiểm những trải nghiệm khó quên. Bởi anh đã luôn phải dồn nén, kiềm chế trong những lần bên Ngọc trước đó khi Ngọc cứ khăng khăng muốn giữ cho đến đêm tân hôn. Nhưng nay khi vô tình được nếm 'mật ngọt' rồi, Kiểm không muốn kiềm chế hay dừng lại nữa. Anh cuốn lấy người chị hơn mình 2 tuổi suốt cả đêm.

Những ngày sau đó, Ngọc mơ hồ nhận thấy sự khác lạ trong tình cảm của người yêu. Kiểm dường như bận bịu nhiều hơn, những cuối tuần không dành cho cô nữa. Rồi cũng đến lúc Kiểm công khai sự thật với Ngọc: 'Xin lỗi em, nhưng bây giờ anh chỉ yêu mình Liên thôi!'. Nghe vậy, Ngọc thấy trời đất sụp đổ trước mắt mình. Cô không bao giờ có thể ngờ được, mối tình trong hơn 3 năm của mình lại vỡ vụn chỉ bằng một câu nói như thế.

Rồi khi Ngọc chua xót hỏi lại: 'Tại sao?' thì Kiểm chậm rãi trả lời: 'Vì người ấy cho anh biết thật sự tình yêu là gì?'. Ngọc quặn đau, nhắc từng từ: 'Thế 3 năm qua, với em, không phải là tình yêu sao?'.

Kiểm im lặng. Vì anh không thể nói ra được lý do thật sự. Rằng vì những dục vọng tầm thường của một gã đàn ông mà Liên đã thỏa mãn mà anh có thể quên đi hết thảy tình yêu với Ngọc. Rằng anh không thể nói thật rằng vì Ngọc không đồng ý vượt qua giới hạn nên anh luôn cảm thấy thật bí bách và tò mò…

Nhưng rồi bằng cách nào đó, Ngọc biết được tất cả những điều này. Cô xin Kiểm gặp nhau một lần cuối vì có chuyện muốn nói. Trong buổi tối ấy, Ngọc mặc một chiếc váy bó sát lấy cơ thể thon gọn, nõn nà. Cô kiêu hãnh trên một đôi giày cao gót và bước đến bàn café mà Kiểm đang đợi sẵn. Nói vài chuyện vu vơ rồi Ngọc nhờ Kiểm chở về phòng lần cuối. Về đến phòng, cô kéo Kiểm vào, đóng chặt cửa lại và dành tất cả cho Kiểm.


Kiểm không thể kiềm chế lại được cái mùi nước hoa ngọt ngào nhưng đầy man mác, hoang hoải đang phảng phất trên cơ thể của Ngọc. Anh lại lao vào như một con mãnh thú để chiếm lấy người yêu mình. Sau đêm đấy, hai người thực sự là của nhau. Và Kiểm không còn nhớ gì đến chuyện đã nói lời chia tay với Ngọc nữa. Còn Ngọc với âm mưu níu kéo Kiểm trở lại với mình dường như đã thành công.

Xem thêm bài của thám tử theo dõi ngoại tình:


Ngọc nhẹ nhàng nói với Kiểm: 'Những điều chị ấy làm được, em cũng làm được. Anh hãy nghĩ lại đi, chọn lựa tình yêu 3 năm của chúng mình hay là những hời hợt chỉ mới vài tháng rồi sẽ qua?'. Nhưng Kiểm vốn cả nể, không thể đưa ra quyết định dứt khoát được. Ở bên Ngọc, anh nói sẽ cắt đứt với Liên. Ngược lại, khi ở bên Liên, anh lại nói sẽ dừng lại với Ngọc. Cứ dùng dằng vậy mãi…

Cho đến một hôm, Ngọc hối hả gọi Kiểm đến phòng, chìa ra trước mắt Kiểm cái que thử thai hiện rõ hai vạch màu hồng: 'Em sợ quá anh ơi! Biết tính thế nào đây?'. Kiểm suy nghĩ một lúc rồi chốt lại bằng câu: 'Thôi đành cưới vậy!'. Trước cái thở dài của Kiểm, Ngọc có chút chạnh lòng nhưng rồi cô nghĩ, cưới được là được rồi! Kiểm đưa Ngọc đi siêu âm, kết quả thai đã được 6 tuần.

Nhưng đen đủi thay cho Kiểm, khi thông báo tin mình sẽ cưới Ngọc cho Liên, cũng nhận được câu nói chết đứng: 'Trời ơi, anh giết em rồi! Em cũng đã phát hiện có thai mấy tuần nay nhưng đang suy tính có nên nói với anh hay không vì sợ anh sẽ bỏ em! Nhưng hôm nay em phải nói thôi, cái thai cũng đã được 8 tuần, đã có tim thai rồi đấy anh biết không?'.

Kiểm đớ người ra. Cảm giác như cuộc đời đang trêu đùa mình vậy, thật trớ trêu biết bao. Anh không biết phải làm gì khi rơi vào hoàn cảnh này, một bên 6 tuần, một bên 2 tháng. Anh rốt cuộc phải tính thế nào cho thỏa đáng?!

Thám tử điều tra ngoại tình đã thay đồi tên nhân vật.